Thế mà mỗi khi anh ấy mở mắt ra là lại ngơ ngác như muốn tìm
Yêu và làm vợ một người “điên” là hoàn toàn khác nhau. Với cả mớ dây dợ loằng ngoằng cắm vào người. Tùng điên nghe thế. Có đợt Tùng ăn ở nhà thầy cả tuần. Chả coi ai ra gì. Ông nhìn thằng em dại. Biết đâu Lê Vân sẽ có những dòng đầy tình thương dành cho anh họa sĩ “điên”…. Căn phòng trắng. Tùng ít khi soi gương vì nghe nói anh lười tắm rửa. Những vết gấp.
Ngoài vợ của họa sĩ. Tùng ngồi trong ô tô hạ kính xe xuống. 8m. Một bé trai đang học lớp 4. Nếu quyển tự truyện Lê Vân yêu và sống tái bản thì câu chuyện về họa sĩ Hoàng Hà Tùng với ái tình ngất ngây và điên dại của anh. Nói năng bất tử. Nhìn Tùng người ta liên can đến Rôbinsơn ở đảo hoang. Đến lúc già rồi mà vẫn si và yêu điên cuồng một người. Tùng điên có một xưởng vẽ tại Chí Linh.
Lê Vân không thể yêu Tùng điên. 5m và 1. Quờ đều của thầy Hiếu cho. Bố già lão thế này rồi. Cái sự già của Tùng điên gây ra chuyện tiếu lâm trong làng văn nghệ sĩ khi Tùng lấy vợ. Lúc đó vợ chưa cưới của Tùng mới đứng ra bộc bạch cho chàng họa sĩ điên: “Dạ.
Không phải hiện giờ trông Tùng điên mới già như thế. Trên khuôn mặt ông đọng lại những giọt buồn. Thầy chăm cho trò từ lọ mực. Tùng lại về xưởng hì hụi. Làm họa sĩ thiết kế sàn diễn cho đêm Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội tại Sân vận động Mỹ Đình.
Anh được giám đốc NSND Trần Bình nhận về biên chế trong rạp hát ca múa nhạc nhẹ Việt Nam từ hơn chục năm nay.
Và không ai có thể đủ dũng cảm làm được điều đó. Trái tim có phải là đá đâu.
Một số người muốn tránh xa. Ảnh: Nguyễn Đình Toán. Thời này. Trắng trẻo. Con ếch ộp. Vợ thầy Hiếu bảo: “học trò như Tùng sống nghĩa tình lắm. Người trần. Đấy là mối tình xuyên thế kỉ. Con trâu bị lấy mất sừng. Cô gái nhi nhí: “Dạ.
Anh Tùng đây mới là…”. Là học trò cưng của họa sĩ NSND Bùi Huy Hiếu. Tốt nhưng điên.
Râu ria lởm chởm thế kia mà lại có cậu con trai sáng sủa thế này. Đến nơi thầy đi dạo bộ. Toan giấy đến bữa ăn. Đời người mới đấy thôi mà sao ngắn ngủi. Chị rất thông cảm với chồng. Ảnh: Nguyễn Đình Toán. Anh nói những chuyện gì ấy. Nhưng anh biết mình già vì ngay thời tuổi trẻ đã chả thấy có ai gọi mình là anh.
Họa sĩ Hoàng Hà Tùng sinh năm 1956. Trông gai góc. Khi tôi và hai mẹ con cô Hồng Minh vào thăm họa sĩ. Nếu chị ấy không yêu thì cũng phải rung động. Là chú mà toàn gọi là bác. Anh ấy hơn con 17 tuổi thôi ạ…” Cô gái ấy sau này làm vợ Tùng. Tôi tò mò hỏi Hồng Quế. Bức tranh sơn mài có tên gọi: Tranh quê bức tranh dòng sông dát vàng 24m treo kín 3 mặt tường của gian phòng hơn 200m.
Tùng đỏ mặt tía tai. Vậy mà ngày 20 tháng 11 năm nào Tùng cũng mang hoa đến nhà.
Trò cũng chiều thầy không kém. Nhưng cũng lúc đấy Tùng nổi điên. Bỗng cú va quệt khiến cho anh đi xe máy gần kề chửi đổng một câu. Ung thư tụy.
Mối tình của một kẻ si tình tạm đại. Sức vóc của anh được ví như con trâu mộng. Gia đình chúng tôi và bác đồng ý thì tốt quá”. Không. Kì thực. Làm gì có ai còn yêu thầm lặng một người hàng mấy chục năm trời. Ối người lại thấy hay. Tùng lấy vợ ở rể trở thành người làng Tương Mai.
Da đen nhánh như mồ hóng. Vợ họa sĩ bảo. Con trâu mộng thường nhật. Điên cơ mà duyên”. Cô Hồng Minh bảo. Một mình dũng cảm. Thích. Tùng đứng đến độ muốn khuỵu cả hai chân. Lại mến khách. Họ bảo Tùng: “Hai cháu nó tìm hiểu nhau. Giường nệm trắng. Cái bệnh nói đến mà ghê. Có lần. Đáng yêu cái chất của Tùng điên.
Chiến đấu với sóng to gió lớn vượt trùng dương mênh mông. Họ còn nghĩ ông bố đen đúa. Thầy Hiếu coi Tùng như con. Kéo kính xe lên rồi lái đi thẳng. Bác mẹ mất sớm. Có một số doanh nghiệp trả giá bức tranh này nhưng Tùng điên ra giá 7 triệu USD. Cá tính quái gở như vậy
Nhạc sĩ Nguyễn Cường vào thăm luôn. Con sói hoang biến đâu mất. Cậu xiêu dạt lên Quảng Ninh thơ thẩn một thời kì rồi xuống Hà Nội. Quần cộc đánh vật với những tranh sơn dầu. Chả nhớ rõ vụ gì. Nhạc sĩ Nguyễn Cường thân thiết với Tùng điên lắm. Kích thước 4. Hải Dương. Ngày đó. Tùng điên yêu mê mẩn Lê Vân. Đớn đau. Là ông. Người ghét cũng lắm mà người thương cũng nhiều. Tùng khi ấy mới ngoài 40. Anh Tùng yêu chị ấy như thế nhưng.
Thế là họ: “Ối chao phúc đức quá. Tùng vẽ nhiều tranh sơn mài. Bức Huyền thoại cố đô. Phóng khoáng vào thăm luôn. Sơn mài. Yếu dợt. Thỉnh thoảng bạn bè đến chơi. Thả dòng suy nghĩ mung lung tận đâu. Nếp nhăn nhằng nhịt như thể đời anh là cuộc vật lộn khủng khiếp. Đã từng được trưng bày tại “Không gian văn hóa Việt” tại 79 Hàng Trống.
Tùng điềm nhiên trả lời: “Tôi cũng vừa qua tuổi 70”. Muốn hỏi: “Lê Vân đâu rồi?” “Lê Vân đến chưa?”… Không biết vợ anh có ghen không? Nhưng nghe chị nói.
Tôi nhận ra nghệ sĩ Lê Vân. Con sói hoang. Thuốc truyền là một thứ màu nước màu trắng trong. Người được xem như em gái ruột của họa sĩ Hoàng Hà Tùng: “Chị Lê Vân có yêu không nhỉ?”.
Kỉ lục của Tùng là bức sơn mài lớn nhất Việt Nam (do Tùng quyết đoán thế) mà đến giờ người ta cũng chưa tìm thấy bức nào lớn hơn. Tùng đến ăn ở thiên nhiên như ruột thịt trong nhà. Cô Hồng Minh. Ngồi cả tiếng đồng hồ. Mà chả ai hiểu được. Một ngày đẹp trời họa sĩ lái ô tô đi lòng vòng trong phố xá Hà Nội. Không ở nhà mà dưỡng sức. Nên ngày dạm ngõ đến ra mắt gia đình bên vợ.
Cứ ngày nghỉ cuối tuần. Cả tháng. Ai hỏi anh: “Chú năm nay bao lăm tuổi?”. Những ngày đông giá lạnh. Có giấy vẽ. Từ ngày Tùng nằm trên giường bệnh.
Trịnh trọng đặt hoa lên ban thờ thầy. Lê Vi đang ân cần chăm họa sĩ. Ngoài kia là khung trời trắng. Nhà bác trông trẻ quá ạ”. Râu trắng rậm rạp. Yếu đuối. Tất cả màu trắng đến đáng sợ. Hình ảnh con tấy. Người ta viết về anh là gã trai khỏe nhất Hà Thành.
Đều là con người mà. Thầy Hiếu mất cách đây cũng đã gần chục năm. Tùng có tuổi thơ không mấy êm đềm. Tùng rủ một người bạn họa sĩ tên Sơn đi cùng.
Nhan sắc nồng thắm và ân cần coi sóc người bệnh. Cả bác mẹ nhà gái gọi Tùng bằng bác. Anh ấy. Tùng chở thầy Hiếu bằng xe máy đi làng cổ chơi. Cha mẹ vợ vẫn cứ nghĩ Tùng là bố Sơn. Thấy Tùng như thế. Mình mà gặp người như thế mình cũng rung động”… Lê Vân vẫn đậm tính nữ. Tùng xuống xe dắt xe máy theo sau. Hàng tháng trời. Tùng nằm thiêm thiếp trên giường bệnh trong bệnh viện. Cứ nhìn thấy bác sĩ mặc áo blue trắng vào là sợ hãi.
Co rúm cả lại. Quế bảo: “Ai biết được. Cứ nói vậy cho họ đỡ mất công chê già. Lởm chởm. Một bé gái đang học lớp 7. Con gái của cô Hồng Minh. Thậm chí là hàng năm. Tùng bị kết luận ung thư tủy. Chả ai dại gì đụng phải. Hai ba má nhà gái chết sững: “Thiên hạ đâu hết cả rồi? Sao con mình lấy ông già thế này?”.
Nhạc sĩ của những bản tình khúc sôi nổi. Mủm mỉm cười. Tật bệnh. Thầy chiều trò. Ông nằm bất động trên giường bệnh.
Thầy Hiếu bảo: “Chưa có cậu nào lì như cậu này”. Anh để tóc trắng. Ngồi lặng cả giờ đồng hồ. Khiến ai nấy rụng rời. Tùng điên lên cơn điên thì coi trời bằng vung. Thầy Hiếu giận học sinh cưng của mình đến hai năm không buồn nhìn mặt. Lúng búng. Từ ngày hay tin họa sĩ ốm chị vào đây mấy lần. Khiến anh đi xe máy đang hùng hổ nhìn thấy đứa ở trong xe liền hét lên: “Con lạy bố.
Tôi nghĩ. Người bạn dáng vóc thư sinh. Nhường chỗ cho thằng em dại ốm o. Tùng được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng. Giòn tan. Chơi với cháu lại còn đi ra đường vi vu làm gì?”. Thế mà giờ đây. Bệnh tật giày vò đau đớn khiến Tùng khi tỉnh khi mê.
Ôi! bệnh tật làm cho người ta trở nên yếu đuối và nhỏ bé vô cùng. Vợ thầy nấu ăn ngon. Đố biết trong đầu của họa sĩ điên đó nghĩ gì? Thực ra con cái Tùng điên vẫn còn bé. Tùng già đến độ. Ba má mất từ khi còn nhỏ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét