Kiếm thêm đồng ra
Khung cảnh mua bán trở nên vắng hoe. Ngồi ở đó đến khi nào chiếc đèn cao thế vụt tắt. Còn trêu mình. 5 giờ chiều cô Ngọc đã có mặt ở cổng bệnh viện 19-8. Gặp khách thì có khi được 3-4 triệu mang về góp thêm cho gia đình. Cô Ngọc (Hà Tây) mới chỉ bán được một cái bánh mì và một cái bánh khúc. Để dành tiền đi ăn cỗ”. Cuộc sống của người nông dân gắn với ruộng đồng. Có lần cô đi vào một con ngõ sâu để bán hàng.
Nếu nhà có việc hiếu – hỉ. Hàng ngô luộc khói bốc lên ngùn ngụt. Cô thở dài não nuột sau câu chuyện vừa kể. Nhưng không có ai thì buốt lòng buốt ruột. Dưới ánh đèn vàng vọt trước cổng bệnh viện 19-8. Thế nên. Một tháng đi bán đều. Cô nói: Làm ăn càng ngày càng khó khăn. Sau đó đạp xe đi cùng với vài người bạn hàng. Những nỗi lo cơm - áo - gạo - tiền Người ta cứ bảo bán hàng rong là kiếm được.
Hàng hóa còn bán được túc tắc. Ngô. Hỏi mua. Con này chỉ tiêu những đồng tiền chân chính…”. Ngày tám họ mới ra đô thị để làm thêm. Mấy cân khoai nướng mà ngồi đến nửa đêm vẫn chưa hết hàng. Cô kể: Những ngày mưa dầm. Vậy mà vẫn cứ phải đi để giết thời gian. Giờ. Nhiều lúc ăn cơm. Mấy gánh hàng rong ngồi túm năm tụm ba chuyện trò.
Chưa kịp và hết miếng thì khách đã lại đến mua hàng. Sướng lắm. Gió bấc. Cô cấp dọn dẹp những mảnh xốp mang đi để ngồi cho khỏi mỏi chân khi vắng khách. Nhẹ nhàng cũng phải đi 1 trăm nghìn. Anh em ruột rà chí ít cũng 5 trăm nghìn mới xong. Bánh mì. Nghe mình rao bánh khúc. Phải ra đồng hái rau về ăn. Nhưng làm công việc này đã lâu.
Giờ người bán thì nhiều. Đi rao hàng trong những con hẻm sâu mà có người gọi thì vui và mừng lắm. Ở quê. Cô Ngọc kể. Rồi không ít lần. Nhiều hàng rong đêm luôn phải đối mặt với những hiểm. Cô bạo mồm: Này nhé. Ối giời ơi. Năm ngoái.
Gã đàn ông kia nói tiếp: Em bán cho anh một cái. Cách đây mấy năm. Nông nhàn. Cũng có những trường hợp khách hàng là sinh viên gọi mình mua hàng. Dù rất sợ. Bán vội vàng được 4 chiếc bánh nếp cho Khách. … Bán đến đâu hết đến đó
Tôi chỉ bán bánh mì 1 nghìn/ 1 chiếc. Điều này không sai. Thở dài với vẻ ngao ngán.
Lúc đó nghe văng vẳng tiếng đàn ông gọi: “Em ơi. Con cái ở nhà lại có động lực để tiếp chuyện lao động”. Khoai. Trên chiếc xe đạp cũ kĩ. Vừa cáu lắm cháu ạ. Đồng vào. Ấy thế mà nhiều khi mấy đứa sinh viên nó không thương. Chung cuộc buông một câu: thôi cháu không ăn đâu. Có lần đi bán hàng rao khản cá tiếng mà chẳng ai đoái hoài. Không chỉ vậy. Rồi tun hút chìm sâu vào trong màn đêm lạnh.
Bỗng có tiếng gọi từ trên gác 2 của một khu trọ: Cô ơi bánh mì nóng không? Miệng đáp: Có nóng cháu ạ. Nên chỉ có tháng ba. Rồi chúng cười rít lên sung sướng.
Từ chiều đến giờ. Hàng hóa nên ế ẩm. Họ hàng 2 trăm nghìn. Buôn bán. Nhưng có những đêm đi bán không được đến một trăm lẻ. Anh trả 100 nghìn. Ế thế nhỉ… Cô Nga khẽ kêu lên một cách uể oải. Ao mương; nên chi bán hàng rong chỉ là công việc làm thêm để cải thiện cuộc sống vào những ngày rỗi rãi. … Chúng gọi giật lại hỏi có bánh bao không? Những lúc như thế vừa buồn. Có đêm kiếm được 300-400 nghìn.
Bánh mì bán thế nào? Cô đáp: 1 nghìn một chiếc bác ạ rồi lại gần. Đôi mắt nheo lại như nhìn về quá cố. Nói thì mọi người bảo ngoa. Cứ vài ba hôm lại về thì hết cả vốn lẫn lãi. Trang trải ăn xài cho gia đình đỡ túng. Nhỡ đâu gặp khách lại bán được. Cô Ngọc cười hiền: “Vất vả lắm cháu ạ.
Thậm chí nhiều khi còn phát khóc. Thời điểm đó. Chúng móc máy hết cả hàng lên.
Những gánh hàng rong đêm không ít lần đối mặt với những gã yêu râu xanh. Người mua thì ít. Cô Nga (Hà Tây). Tâm thuật mừng thầm vì có khách thì cậu thanh niên mặc nhiên đáp lại: Nóng thì cô đi bán nhanh kẻo nguội. Rồi mặc cả chán chê. Đám cưới láng giềng hàng xóm. Mùi khoai nướng thoảng trong gió vẫn không níu nổi người đi đường.
Một mình đạp ẽo ẹt đạp trong đêm vắng. Với cô Ngọc cũng có nhiều kỉ niệm. Rồi chẹp miệng: đàn bà làm cái nghề này mà không dũng cảm. Năm nay mọi thứ đều chậm. Tôi nói cho ông biết. Làm bạn với màn đêm Trời tháng 11 phơ phất vài hạt mưa. Nhưng cứ đến mùa cưới thì vừa ăn vừa lo. Nhưng nó chỉ đúng với trước đây.
Bóng họ in trên đường. Loại 100 nghìn ông đi khác mà mua nhé. Làm ăn mãi mới gom được vài đồng. Không có chuyện ngồi tám chuyện với nhau như hiện giờ. Gần 20 năm đi bán hàng rong đêm. Bán có vài chục bắp ngô luộc.
Nhưng nhớ đến gia đình. Nhiều lúc nghĩ tủi. Mùa cưới là phải bóp mồm bóp miệng để đi ăn cỗ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét