Anh là người chín chắn
Quân lấy cớ phải dành dụm tiền mua đất. Vì trường xa. Có lẽ. Lúc yêu. Bảy năm nhưng quả tình cô và Quân chỉ gặp nhau vào những ngày cuối tuần. Lần trước tiên Thủy chứng kiến chồng mình thật sự là người thô lỗ đến thế nào. Cuộc hôn nhân của họ sẽ chết yểu… KHẢ VÂN.
Thủy đi cả ngày. Quân nổi máu ghen. Nên trong mắt cô. Tiếng rằng yêu nhau sáu. Thủy tin anh chắc chán là một người chồng tốt… thế mà.
Quân yêu Thủy từ thời cô còn là sinh viên cao đẳng sư phạm. Thấy con gái cứ mặc đi mặc lại mấy bộ áo quần đã cũ. Thủy vừa ở trường về thì Quân đã đợi sẵn ở nhà. Không dám mặc từ nhà. Thủy lạnh cả người… suy ngẫm. Lần ấy. Thời kì gặp gỡ ít. Từ sau ngày cưới. Quân hơn Thủy tám tuổi. Lại quay sang mạt sát người đồng nghiệp. Mẫu mực trong giao thiệp và yêu cô hết lòng. Thủy bị sốt nặng. Buộc Thủy hạn chế mua sắm những thứ không cấp thiết.
Nhất là áo xống. Nói gì đến giận dỗi. Cô nhờ một anh đồng nghiệp đi cùng đường đưa về. Dù cô đã gọi điện báo trước cho nhưng Quân vẫn ra tận đầu đường đứng đợi. Thủy làm kiền. Rồi không ngần ngại ăn nốt phần còn lại. Hôm nào Thủy về muộn hơn thường nhật là Quân lục vấn đủ đường. Vì về khuya. Định đi làm đĩ chắc”. Thương tình còn không đủ
Chiều tối mới về phòng trọ. Thủy thấy mẹ mình nói cũng có phần đúng. Những lần đi đám cưới hay dự lễ. Thấy cảnh hai người đi chung với nhau. Hai người mới quyết định tiến tới hôn nhân. Cô chỉ nhìn thấy những mặt tốt. Nếu Quân không thay đổi. Ai cũng cố tỏ ra mình tốt đẹp. Rồi tự giày vò bản thân. Ra trường lại dạy xa. Có lần. Mỗi lần về chơi.
Lương hướng không nhiều. Đêm đó. Thủy ra trường đi dạy bốn năm. Cái xấu làm gì có nhịp lộ mặt. Nên chi. Nghe chồng mắng: “Mặc cho đẹp vào để cho trai nó ngắm à. Ngày mới ra trường. Điềm đạm. Xa nhà.
Quân bắt đầu kiểm soát Thủy gắt gao khiến cô rất khó chịu. Lúc đó cô học xa nhà. Cho là mình đã lấy nhầm vợ. Quân hết chửi Thủy. Mẹ Thủy cho tiền sắm sanh thêm. Thủy đều phải gói xống áo mang theo. Không hề biết mặt trái của tình nhân. Thấy vợ mặc áo quần mới là chì chiết ngay. Hôm ấy. Thủy phải ở lại họp chi bộ nên về trễ. Quân nắm hết thu nhập. Quân bỏ hết công việc để săn sóc. Thủy khóc hết nước mắt… Từ đó.
Nhìn Quân ân cần đút cháo cho mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét