Chị nói sống ở nước ngoài
Niềm hạnh phúc xen vào trong từng bữa ăn giấc ngủ. Tôi đều chối từ để chờ đợi anh. Những dòng thư điện tử viết vội trong giờ lên lớp của anh là nhịp cầu nối đôi bờ đại dương ngăn cách.
Tự dưng tôi trở thành kẻ thứ ba. Hoài cho đám cưới tôi có thể giúp anh lo được. Tôi rất hy vọng vào cuộc hôn nhân này nên khi nghe Hưng nói: “Em ráng chờ anh vài năm. Buồn bã cho một cuộc chia ly đầy bất trắc thì Minh hồ hởi. Anh lúc nào cũng quẩn quanh bên tôi trong căn gác trọ. Thời đó sống ở quê.
Tôi lao vào vào công việc. Anh như con rùa rút vào trong chiếc áo của mình. Vì không có hướng giải quyết thỏa đáng nên chúng tôi đồng ý chia tay. Người cha có trách nhiệm với vợ con. Điện thoại không có. Chúng tôi đã “vượt rào”. Trong một lần tò mò. Ít giao dịch và ít bạn bè. Một đứa học đại học.
Hai người đã đến với nhau vì sự đơn chiếc và trống trải. Ba mươi bốn tuổi đầu mới chuẩn bị làm cô dâu. Thôi thì mình làm mình chịu. Quả thực.
Nó trao cho tôi niềm tin mãnh liệt để đợi. Những dòng thư mỗi ngày ngắn lại. Nước mắt tôi ướt tràn khuôn mặt. Tôi yêu Minh. Là anh cả nên anh lãnh bổn phận phụ ba mẹ nuôi em. Đừng quá phụ thuộc vào bạn trai. Một phần vì gia đạo nhà anh đơn chiếc. Chuyện vợ chồng là chuyện trăm năm. Mọi thứ nghe đâu vỡ vụn trong tôi. Tôi tự an ủi mình và nhủ lòng đợi. Tôi viết thư hỏi anh thì anh im lặng.
Ảnh minh họa. Tôi nghĩ một người con biết thương cha mẹ. Khi tôi đã bước sang tuổi 30. Từ đó. Anh lớn hơn tôi hai tuổi. Tôi thấy rất sợ hãi. Năm năm sau. Ở đâu và bao giờ trở lại? Đã một lần đợi chờ trong vô vọng. Khi cứ tin tức và chờ một người. Để lại những lời nhắn xót thương. Rồi anh sẽ mau chóng tìm được việc làm khác… Nhưng tôi nói gì anh cũng không nghe.
Khi nào anh lo xong cho các em. Ngoài những lúc làm việc. Tôi đã từng chôn vùi tuổi thanh xuân của mình để vò võ đợi chờ một người. Có xe. Hơn hai năm trôi qua tôi sống bằng tình yêu qua những lá thư của anh như thế. Tin nhắn.
Là viên chức thiết kế cho một công ty tổ chức sự kiện. Bởi Minh đã quyết định không về. Không mấy quan yếu vật chất nên tôi cảm thông và rất thương anh. Tôi là típ người phụ nữ sống thiên về tình cảm. Gợi tình cho nhau. Đặc biệt các bạn gái. Quê anh ở Tuy Hòa. Mình không cần phải cố chờ nhau.
Còn ba mẹ tôi thì không muốn tôi chịu cảnh chờ đợi. Điện thoại anh tắt máy. Hy vọng tốt nghiệp với tấm bằng giỏi. Nhưng với tôi thì không nhiều.
Rồi một ngày. Những cuộc điện thoại. Chỉ dành lại đủ phần anh lắt lay mấy bữa cơm bụi. Quanh năm hặm hụi bên mấy sào ruộng lúa nhưng bác mẹ anh cũng chỉ đủ vun vén cho các con đến trường. Đùng một cái. Ở ký túc xá Thủ Đức. Năm đó tôi ba mươi hai tuổi. Anh nhận được học bổng đi Úc du học. Trốn biệt mọi người và lẩn tránh cả tôi. Minh lẽo đẽo theo tôi xin lỗi.
Hiện thời chị mong muốn đứa con có cha. Tôi không thích cái cảnh cuối tuần các cặp đôi sum vầy bên nhau. Nhưng ghét của nào trời trao của ấy. Tôi thì lo sợ bỏ ăn bỏ ngủ. Cùng đặt đích phấn đấu cho mai sau. (Phương Trinh – Vĩnh Long) - Khi nghe tin anh sắp được đưa đi tu nghiệp ở nước ngoài.
Rồi khóc vì nhớ nhung. Chỉ có ba đích mẫu. Bốn em anh. Háo hức. Mình cưới nhau”. Tính đã kiệm lời nay anh càng không nói không rằng. Nên chủ động thổ lộ cảm nhận của mình về tình cảm của chồng hoặc bạn trai. Tôi phải làm sao đây? Có nên chờ anh không? Chia sẻ của người trong cuộc - Tôi sợ cảnh chờ và đợi lắm rồi.
Rồi mất thêm 1 năm để cố quên. Lương anh lãnh ra chia năm sẻ bảy. Chưa kể làm sao tin được đàn ông khi bản thân họ là “những gã thợ săn siêu đẳng”.
Tiếng chuông điện thoại trong đêm thưa dần. Nhà trọ thì đóng cửa. Hiện tôi không biết anh đang làm gì. Bao chàng trai ngỏ lời. May mà không để lại hậu quả. Không phải ắt các cặp bóng gió cách trở đều không hạnh phúc.
Cả hai gia đình đều dồn ép chúng tôi cưới. Xác định là chúng tôi đã thuộc về nhau cả về tình ái nồng thắm và cả thể xác. Chúng tôi tình cờ gặp lại nhau giữa Sài Gòn trong một shop quà lưu niệm. Ý kiến chuyên gia sản vấn Xuân An: Nếu thật sự yêu nhau. Ra trường kiếm việc làm và sẽ cưới nhau. Công việc mang đến cho tôi một cuộc sống no ấm.
Yêu đời. (Mai Khanh – từ USA) Ngọc Hân (Dòng Đời). Đúng một tháng. Cả tháng trời tôi mới nhận được lá thư anh gửi về. Tôi gặp Hưng. Công ty Hưng bị phá sản.
Ngày đó. Tuy Hòa anh không về. Thẳng tắp tranh thủ trò chuyện với nhau. Đó chẳng những là động lực để chúng tôi nạm phấn đấu mà còn là niềm tin về một ngày mai hạnh phúc ở phía trước để chúng tôi càng yêu nhau hơn. Sau ngày cưới anh phát xuất du học.
Quan yếu hơn nữa là chị em cứ sống vui vẻ. Mối tình học trò ngu ngơ thuần khiết nhưng nhiều vụng dại và nghô nghê. Nếu một trong hai người cảm thấy tình phai lạt thì cả hai cùng đàm đạo cương trực. Thỉnh thoảng tôi nghĩ tình yêu là sợi dây vô hình. Đùng một cái. Để tránh cảnh mòn mỏi chờ. Từng ngày mơ về một chân mây xa lạ mà anh cho rằng xán lạn và quang vinh. (Thảo Mây – Lâm Đồng) - Ông bà ta nói: Xa mặt cách lòng.
Trước lúc đi ngủ tôi lại lấy thư anh ra đọc. Tôi mất 4 năm sống trong đợi chờ. Hiện không biết anh đi đâu. Ba năm dài hay ngắn? Với một đời người tôi biết nó không là bao nhưng với sự đợi của một người con gái trong nỗi nhớ và niềm hy vọng mỏng mảnh thì thật là thăm thẳm xa vời.
Mới quen nhau được một thời kì ngắn thì bồ tôi du học với những ước hẹn cho mai sau. Bao xúc cảm ngày xưa cứ tràn về. Tôi đồng ý mà không băn khoăn gì. Rồi chị có thai. Sau nhầm nhỡ ấy. Tôi biết tôi không nên chờ đợi nữa. Nếu duyên số thì tình yêu sẽ cứ quay về. Lấy đó làm niềm vui và mong mọi đau buồn nhạt phai dần. Thời kì trôi qua.
Đêm đêm. Rồi cái ngày ấy cũng tới. Thấm thía nỗi mất mát và tuyệt vọng.
Cả hai cũng đều có cách để nuôi dưỡng tình ái như luôn nghĩ về nhau.
Cứ xem như tôi may mắn vì chưa bị ràng buộc. Một người phụ nữ bồng con tìm đến nhà tôi. Tôi viết đơn xin ly hôn tự giải thoát cho chính mình. Dù xa xôi cách trở. Tuy nhiên. Còn mình thì thui thủi một mình.
Rồi một ngày. Thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương. Tôi có quyền níu kéo hạnh phúc cho mình nhưng còn đứa trẻ. Có lẽ do anh sống khép kín quá nên khi yêu nhau. Tôi chỉ biết nuôi dưỡng ái tình của mình bằng niềm tin.
Rồi cứ chầu chực trên mạng internet để được chuyện trò với nhau cho đỡ nhung nhớ. Nhân tình tôi được đưa đi nước ngoài theo diện “đoàn tụ gia đình”. Có nhà. Còn tình ái của anh. Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Sau hai năm. Có nhẽ do tính cách anh trái ngược với Minh nên tôi thấy yên tâm hơn khi yêu anh. Bằng những dòng email hay điện thoại.
Sợi dây tình cảm giữa chúng tôi không còn nữa. Người ta đi du học thì còn về lại sớm. Không phải lúc nào cũng như mong muốn. Thế cuộc ngắn ngủi lắm. Chung cục. Huống gì tôi sắp bước qua tuổi ba mươi lăm. Anh tuyên bố hoãn đám cưới cho tới khi nào tìm được việc làm mới.
Hưng là một người đôn hậu ít nói. … Cả hai cùng xem thời kì là liều thuốc thách thức chừng độ sâu đậm trong tình yêu. Tôi một mình ở nhà chăm sóc cha mẹ anh. Trong khi tôi lo âu. Một người anh biết thương em mình thì sau này anh sẽ là một người chồng. Tôi nói với anh. Tình ái chúng tôi giống như vẫn còn nguyên vẹn.
Một mình về nước sinh con. Những dòng thư cứ ngắn dần. Được nghỉ vài ngày là anh về quê. Nó giúp tôi cảm thấy như gần gụi. Những lời yêu ngày càng miễn cưỡng.
Lâm vào cảnh thất nghiệp. Nhiều khi tôi tự hỏi có phải tôi thần linh quá không. Bây chừ nghe hai tiếng chờ. Cả anh và tôi đều có người tình và đều chia tay.
Tôi hồi hộp chờ ngày mặc áo cô dâu cùng anh bước lên bục cưới trong lộng lẫy đèn hoa. Anh là con cả trong một gia đình có năm anh em toàn trai.
Nhưng giờ tôi biết trách ai đây. Trong lúc mọi người đang nháo nhào lên thì tôi nhận được tin anh nhắn “xin lỗi và nếu được xin hãy đợi anh”.
Chúng tôi rất hối. Tình chúng tôi chấm dứt bằng một lễ cưới êm ấm và 2 đứa con lần lượt chào đời.
Chúng tôi cùng thay học tập một cách nghiêm túc. Tự mình ngã tự mình đứng dậy. Nhưng rồi tin nhắn cứ vơi dần. Trái tim tôi cũng vừa lành lẽ. Một đứa học trung cấp và hai đứa còn đang học phổ biến ở ngoài quê.
Tôi là mối ngọn ngành của anh. Ngày tiễn anh ra phi trường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét