Một ngày, bà Hạnh chạy về nhà hỏi mẹ: "Sao ai cũng có tay mà con không có tay?"
Dù chỉ trợ giúp chị được phần nhỏ nhoi, nhưng bà phần nào bớt đi sự tự ti trong cuộc sống. Nhiều người khi nhìn thấy bà sinh được mấy tháng rồi mà vẫn còn đỏ hỏn, không tay nằm chèo queo trên chiếc giường thì khiếp sợ mà nói rằng, bà là ma chứ không phải người. Dần dần, đôi chân tuyệt diệu đã "chiều" theo ý bà, có thể làm những công việc như chải tóc, khâu vá, quét nhà, sảy gạo. Khi đã viết chữ thuần thục bằng chân, bà Hạnh tự nhủ "chân mình viết chữ được thì những việc khác chắc cũng có thể được chứ".
Sau hơn hai năm kiên trì luyện tập, bà Hạnh đã dùng đôi chân khéo léo chẳng khác gì đôi tay.
Vừa đưa chân hất lên hất xuống dăm cái đã mỏi, nhiều lần đang đưa giữa lưng chừng cơn đau khớp nổi lên làm bà trộn ra khỏi ghế. Thương con, người mẹ chỉ biết ôm con vào lòng, đôi mắt trũng sâu nước mắt dầm dề. Khi chúng tôi tới, bà Hạnh vẫn đang sảy gạo. Hương Trà) cho biết: "tình cảnh của bà Hạnh rất khó khăn, gia đình bà là một trong những hộ nghèo của khu phố 4.
Áo xống của hai chị em chỉ cần nứt đường chỉ chút thôi, bà Hạnh cũng đã khâu vá lại cẩn thận. Thương con, vì tình mẫu tử sâu nặng, người mẹ ngoảnh mặt giấu nước mắt vào trong, vẫn quyết tâm giữ bà Hạnh lại để nuôi. Thấy bà sảy gạo tỉ mỉ, cẩn thận, sạch sẽ hơn cả những người thường, bà con trong thôn ùn ùn mang gạo tới thuê bà Hạnh sảy.
Bà bảo "Hồi đấy, tôi còn nhỏ dại, nhìn mấy đứa quanh xóm chơi năm mười, chơi ô. Cơm vào miệng ít mà rơi ra ngoài thì nhiều, chén bát trong nhà cũng bể nhiều là vì tôi đấy". Những ngày đầu khi đôi bàn chân to lớn chưa điều khiển được cây kim bé tí, những đường may không trúng vải mà đâm nát chân bà chảy máu. Bà phải hứng chịu những lời dị nghị của trần gian rằng, bà là một quái thai.
Năm lên bảy tuổi, bố mất trong một tai nạn liên lạc, gia đình bà Hạnh lâm vào cảnh khốn khó, người mẹ tảo tần mưu sinh cũng chẳng kiếm đủ miếng ăn qua ngày. Rồi bà nảy ra ý tưởng, sảy gạo lượm thóc, lọc sạn cho người ta kiếm thêm thu nhập. Hiện, bà được hưởng số tiền trợ cấp ít ỏi, 180. Thương em, bà Màn đến trường xin cho em đi học, nhưng người ta không cho bà học vì lo bà không viết được chữ.
Trong ngôi nhà nhỏ, ủ dột, gia đình bà Hạnh lâm vào cảnh khốn khó, người mẹ tảo tần mưu sinh cũng chẳng kiếm được miếng ăn qua ngày. Năm 12 tuổi, trong làng có lớp học "bình dân học vụ" buổi tối, bà Hạnh kiên tâm đi học và biết chữ từ đó.
000 đồng/tháng dành cho đối tượng khuyết tật không lao động được. Vừa sơ sinh mẹ, bà Hạnh sinh ra đã không có tay do di chứng từ người cha nhiễm chất độc da cam từ những ngày sang Lào đi tìm cây thuốc bắc.
, Trong khi tôi chỉ biết đứng nhìn, nỗi buồn bực tức vô cớ trào dâng, rồi khóc". Thoạt đầu tập ăn khó lắm, nhất là việc dùng chân kẹp muỗng ăn cơm. Cầm những đồng bạc tự mình làm ra, bà Hạnh mừng mừng tủi tủi.
Ngay từ khi còn nhỏ, từ những việc nhỏ nhất như ăn cơm, uống nước. Vì tình cảnh, mẹ bà lâm bệnh nặng. Năm 20 tuổi, một lần nữa, bà Hạnh mang vành khăn tang mang người mẹ mệnh chung vì căn bệnh ung thư… thần kì đôi chân. Nhìn bạn bè cùng chè hàng ngày cắp sách đến trường, ríu ra ríu rít cười nói ngoài cổng mà bà Hạnh ứa nước mắt.
Ngày mưa cũng như nắng, bà Màn không quản ngại khó khăn, làm lúa, làm sắn. Ngoài khâu vá, nhà cửa cũng được bà quét tước, dọn dẹp gọn ghẽ, tinh tươm
Bà quyết định tự mình thay đổi số mệnh, vừa để giúp mình, vừa để đỡ đần chị. Đi được một đoạn gần rồi đến đoạn xa, xa nữa, xa mãi, một vòng, hai vòng, một ngày, hai ngày. Bất hạnh từ thuở nằm nôi Chúng tôi tìm đến nhà bà Nguyễn Thị Hạnh (54 tuổi), người đàn bà "không tay sảy gạo" nức danh nức vùng Hương Vân (TX. HỒ HẰNG. Mùa lúa, sau khi thu hoạch nhà bà Hạnh rôm rả hơn thường lệ, tiếng người cười nói, tiếng lóc xóc sảy gạo của bà.
Những ngày đầu tập dượt sảy gạo chưa quen, gạo bắn tung tóe ra ngoài, ngay cả việc dùng ngón chân cắp lấy cái sàng gạo đã khó.
Khi lên năm tuổi, bà Hạnh mới chập chững những bước đi trước hết. Nên quyết tâm là một người hữu ích". Ngôi nhà nhỏ vẫn đang trong tình trạng xây dở nhan nhản những bao gạo xếp chồng lên nhau. Nhưng khắp vùng, không ai không biết đến bà là người nữ giới giàu nghị lực, có thể khiến đôi chân mình làm được nhiều việc khéo léo…".
Nhìn dáng chị gầy đét, héo hon, bà Hạnh xót xa. Bà bảo: "Nhiều bao gạo như vậy là của người ta mang tới nhờ tui sảy đó". Khi đã sảy thành thạo, bà Hạnh nhận làm cho một số người hàng xóm. Không thoái chí, tôi đấu tập đi, từ bò, lết, tôi oằn mình để đi. Sảy gạo Đôi chân nức tiếng khắp vùng Ông Nguyễn Hùng (tổ trưởng khu phố 4, phường Hương Vân, TX.
Ban đầu chưa quen, bà liên tục té ngã, xây xước đầy mình. Thời kì thấm thoát trôi, đến nay hai người đàn bà ấy đã cùng chia ngọt, sẻ bùi với nhau gần 40 năm.
Tuổi thơ của cô bé Hạnh là những ngày lủi thủi trong góc nhà nhìn trộm ra cửa sổ, ước ao mình được như bao người, chạy nhảy đùa giỡn.
Lại có kẻ buông lời ngoa ngoắt nói với mẹ bà rằng, con gái sinh ra như vậy thì để chết đi, chứ sống làm gì. Là cả một quá trình luyện tập không ngừng nghỉ của người phụ nữ ấy. Bà Hạnh ngày ngày sảy gạo thuê kiếm tiền. Bà chia sẻ: "Vì không có tay nên tôi chẳng thể chống đỡ để đứng lên nên bao nhiêu lần tôi tập đi là bấy nhiêu lần ngã dúi dụi cắm mặt xuống đất.
Ba má mất sớm, thương em, bà Nguyễn Thị Màn (57 tuổi), chị gái bà Hạnh, gác lại hạnh phúc của đời mình, cất tạm một căn nhà tranh vách đất rồi đón bà Hạnh qua cùng chung sống.
Tiếng lành đồn xa, khắp vùng Hương Vân không ai không biết bà Hạnh không tay sảy gạo điêu luyện. Bà Hạnh kể: "Ngay từ khi còn nhỏ, ai cho tôi cái gì ăn mà đút vào miệng là tôi không ăn, bắt họ để ở chân rồi từ từ tôi đưa lên miệng. Tôi không muốn sống mà cứ leo teo như ngọn đèn dầu. Hường Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế), vào một ngày cuối mùa gặt.
Nhờ sảy gạo thuê cho người ta, bà Hạnh kiếm thêm được chút tiền phụ cho chị gái, nhiều người nhìn bà vừa thương, vừa cảm phục có khi còn cho thêm cả mấy lon gạo.
Bà bảo: "Khi kiên tâm đối mặt với khó khăn khao khát được sống càng mãnh liệt. Nghĩ là làm, mỗi sáng, chờ cho chị mình đi hái củi, đi làm nương, bà Hạnh bắt đầu luyện tập bằng đôi chân. Trời không phụ lòng người, khi lên năm, tôi đã lũn chũn những bước đi trước nhất, tôi vui mừng đến trào nước mắt". Dành dụm, chắt chiu như con ong, để nuôi em.
Bà Hạnh ngày ngày sảy gạo thuê kiếm tiền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét